SỰ KIỆN & VẤN ĐỀ TÀI CHÍNH - NGÂN HÀNG DIỄN ĐÀN KINH DOANH VĂN HÓA XÃ HỘI THỊ TRƯỜNG ĐỊA ỐC THẾ GIỚI
Thứ Năm,  24/8/2017, 10:07 (GMT+7)
Đặt báo in

Chiếc xe bánh mì

Nguyễn Ngọc Tuyết
Thứ Năm,  20/8/2009, 20:08 (GMT+7)
Chia sẻ:




Chiếc xe bánh mì

Nguyễn Ngọc Tuyết

(minh họa: Khều)
(TBKTSG) - Buổi sáng ghé mua ổ bánh mì “ba cô” ngay góc Nhà văn hóa Thiếu nhi, chợt ngờ ngợ. Mình có đi lộn chỗ không kìa? Đâu có, mấy cô gái quen thuộc đây mà. Buột miệng hỏi: Bộ mấy em mới đổi xe bánh mì hả? Chà, sang nghe. Thay đổi mẫu mã cho mới mẻ phải không? Cô chị lớn đang liền tay bỏ thịt vào từng ổ bánh mì, môi trề ra cả tấc: Xe bị lấy rồi!

Sao vậy? Thì “xe tự chế” nên bị tịch thu chứ sao! Không chỉ có tôi mà mấy người khách đang đứng đợi cũng ngạc nhiên, xì xào. Trời, cái xe nhỏ xíu vậy mà cũng có số phận giống xe ba gác, xe lôi à? Nhưng nghĩ kỹ lại, đúng là “xe tự chế” thật. Mà hình như cả thành phố này chỉ có một xe bánh mì giống vậy thôi thì phải. Lâu năm, lâu ngày quá rồi, mọi người đều nhìn quen nên không ai để ý nữa.

Tôi nhìn cái xe mới của ba chị em, một cái xe đẩy có tủ kính giống như xe bán bánh ngọt nhan nhản trong thành phố mà nhớ chiếc xe cũ, chiếc “xe tự chế” theo cách nói bây giờ. Một thùng kính vuông nằm trên hai bánh xe phía trước để nào thịt nguội, patê, jambon bên trên; bánh mì trong thùng phía dưới, kế mẻ than vụn để ủ nóng, giữ độ giòn. Phía sau là yên xe cao lênh khênh để người bán ngồi lên đạp đi.

Vị trí đặt quảng cáo

Chiếc xe bánh mì ba bánh quả là một sự sáng tạo rất tiện lợi cho người bán rong ruổi khắp thành phố. Nhưng không chỉ có vậy, với tôi và cả những cư dân nơi này thì chiếc xe bánh mì đó còn gắn với hai anh em “ông mập, ông ốm” ngót nghét sáu chục năm nay. Xe “ông mập” buổi sáng đậu trước cửa trường nữ tiểu học tỉnh lỵ, buổi tối ở cuối dãy phố tôi ở. Còn người anh là “ông ốm” sáng bán ở một trường khác, tối về đậu trước cửa rạp hát lớn.

Bánh mì thịt nguội, patê gan hay jambon của hai anh em giống hệt nhau, ngon cực kỳ. Đặc biệt bí quyết của họ là không làm patê thịt mà chỉ hấp thịt tươi trong nước dừa rồi xắt thành sợi nhỏ, ngọt mềm, thơm phức không ai bắt chước được nên mãi cho đến nay xe bánh mì của họ vẫn luôn đông khách.

Tôi không quên được những ổ bánh mì nóng giòn, thơm phức, béo ngậy với vị cay xé lưỡi của tương ớt trong những năm còn học tiểu học. Rồi những đêm thức ôn thi, ổ bánh mì “ông mập” trên bàn mỗi tối tiếp sức cho tôi ôn lại kiến thức. Nhớ nhất là những buổi sáng khi gió bấc về lành lạnh, khi những ngày Tết đến gần, ổ bánh mì nóng hổi trong tay mới ấm lòng làm sao! Không lạ là cái xe bánh mì với dáng ngồi lêu nghêu của “ông mập, ông ốm” đã đi vào trí nhớ của người dân thành phố này đến thế.

Sau ngày giải phóng, có dịp lên Sài Gòn, gặp lại đám bạn cũ cùng quê, chúng cứ hỏi: Bánh mì “ông mập” còn không? Sao tao thèm ăn một ổ bánh mì dưới quê quá! Trên này ăn bao nhiêu loại bánh mì vẫn không tìm được vị ngon ấy. Có lẽ vì vậy mà khi “ông ốm” mất rồi, “ông mập” bị tai biến để lại xe bánh mì cho mấy đứa con gái, tôi đã viết về chút “vị xưa” ấy trong một bài báo, với sự thay đổi từ bánh mì “ông mập” thành bánh mì “ba cô” như cách gọi của người dân xứ này.

Phải, không biết bên “ông ốm” thì sao chứ ba cô gái này đã kế nghiệp từ chiếc xe bánh mì cũ của cha. Khách vẫn ghé đến xe bánh mì của họ đông nghẹt mỗi sáng, patê gan, thịt nguội vẫn béo ngậy, thơm lừng hương vị đặc biệt không dễ gì bắt chước được. Vẫn cái xe tự chế cũ kỹ, quen thuộc, chỉ khác là các cô chủ chỉ đẩy đi đẩy về chứ không ngồi nghễu nghện trên yên, đạp từng vòng bánh xe như ba các cô lúc trước. Dọc đường từ nhà ra, cứ thấy dáng xe từ xa là đã biết nên không ít lần các cô gái phải ngừng xe bán bánh cho khách chờ sẵn bên đường.

Vậy mà, chiếc xe bán bánh mì ấy đã bị lấy đi rồi! Chiếc xe tự chế đã đi qua từ đời cha đến đời con. Tôi nhìn chiếc xe mới, mẫu mã giống hệt hàng loạt xe bán bánh khác trong thành phố, thấy lòng ngẩn ngơ. Vẫn biết chuyện cấm xe ba gác, xe lôi hay xe tự chế gì đó đã thành luật được áp dụng hơn một tháng nay, rằng những chiếc xe ấy có thể cản trở giao thông và gây tai nạn... Nhưng chiếc xe bánh mì nhỏ nhoi gắn bó với một thời tuổi nhỏ của tôi, chiếc xe bánh mì trở thành một hình ảnh thân quen của người dân đất này, chiếc xe lọc cọc lăn bánh trên những nẻo đường từ người bán bánh mì già đến mấy cô con gái cần cù kia có kềnh càng, lớn lao gì cho cam!

Tôi nhìn lần nữa chiếc xe bốn bánh lùn tịt, mới toanh của “bánh mì ba cô”, trong đầu vẫn đầy ắp hình ảnh xưa: “ông mập, ông ốm”, những vòng bánh xe lăn tròn, lăn tròn chậm rãi như nhịp sống xưa chốn quê nhà, dáng người bán bánh lêu nghêu trên xe, hơi nóng tỏa ra từ cái lò than nhỏ, vị ngon của từng ổ bánh mì giòn rụm trên đầu lưỡi... Không hiểu sao miếng bánh trong miệng tôi sáng nay dường như mất mùi thơm phức, mất vị ngọt bùi, chỉ còn vị cay xé của tương ớt làm chảy nước mắt.

In bài viết In bài Gởi bài cho bạn bè Gửi bài cho bạn bè
Mời bạn đóng góp ý kiến
Tên(*)
Địa chỉ E-mail(*)
Nội dung(*)
Lưu ý : (*) là những thông tin bắt buộc.
* Vui lòng sử dụng tiếng Việt có dấu.
Top
TÀI CHÍNH - NGÂN HÀNG
NGÂN HÀNG
BẢO HIỂM
CHỨNG KHOÁN
TIỀN TỆ
KINH DOANH
THƯƠNG MẠI-DỊCH VỤ
XUẤT NHẬP KHẨU
GIAO THƯƠNG
DIỄN ĐÀN
Ý KIẾN
BLOG
BẠN ĐỌC VIẾT
DOANH NGHIỆP
CHUYỆN LÀM ĂN
SỨC KHỎE
PHÁP LUẬT
QUẢN TRỊ
VĂN HÓA - XÃ HỘI
VĂN HÓA
XÃ HỘI
HẠ TẦNG - ĐỊA ỐC
NHÀ ĐẤT
HẠ TẦNG
THẾ GIỚI
PHÂN TÍCH - BÌNH LUẬN
GHI NHẬN
 
Giấy phép Báo điện tử số: 2302/GP-BTTTT, cấp ngày 29/11/2012
Phó tổng biên tập: Trần Minh Hùng; Tổng thư ký tòa soạn: Nguyễn Vạn Phú.
Thư ký tòa soạn: Hoàng Lang, Thục Đoan.
Tòa soạn: Số 35 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Quận 1, Thành phố Hồ Chí Minh. Điện thoại: (84.8) 3829 5936; Fax: (84.8) 3829 4294.
Thời báo Kinh tế Sài Gòn giữ bản quyền nội dung của website này. Không được sử dụng lại nội dung trên Thời báo Kinh tế
Sài Gòn Online dưới mọi hình thức, trừ khi được Thời báo Kinh tế Sài Gòn đồng ý bằng văn bản.
Trang ngoài sẽ được mở ra ở cửa sổ mới. Thời báo Kinh tế Sài Gòn Online không chịu trách nhiệm nội dung trang ngoài.
Bản quyền thuộc về SaigonTimesGroup.