Mobile

Những ước mơ đẹp
Thứ Năm,  31/1/2019, 16:30 
Thu Đình

Những ước mơ đẹp

Thu Đình

(TBKTSG Online) - Xóm quê nghèo ngày cuối năm, những đứa trẻ nửa ngày lên lớp, nửa ngày tụ họp cùng nhau chơi đùa ở con dốc đầu làng với khuôn mặt rạng rỡ, nụ cười giòn tan thủ thỉ với nhau về điều ước của mình.

Ảnh minh họa Lê Đức.

“Mẹ ơi, sáng nay trên lớp, cô giáo hỏi cả lớp rằng, Tết này em ước điều gì? Các bạn con, ai nấy đều thi nhau trả lời mẹ ạ. Bạn Trâm thì ước có bộ quần áo mới để mặc đi chơi tết. Bạn Hằng ước có thật nhiều bánh kẹo để ăn. Bạn Hưng thì ước có đôi dép mới…”.

Chị ngừng tay nhặt dở mớ rau chiều, nhìn con với ánh mắt trìu mến: “Thế con gái mẹ ước điều gì?”. Đôi mắt thơ ngây, trong trẻo của con chợt bừng sáng, giọng con ấm áp và vui vẻ: “Con… con ước Tết này mắt của ba sẽ nhìn thấy lại được như trước kia”.

Ai cũng có những điều ước. Và đa số những điều ước ấy đều dành riêng cho bản thân mình đặc biệt với trẻ nhỏ. Chúng có bao điều mong đợi. Bộ quần áo mới, đôi dép mới, gói bánh cái kẹo hay được nhận lì xì… Điều ước của những đứa trẻ bao giờ cũng sáng trong, giản dị, nguyên sơ đến trần trụi. Ước mơ thành thực của chúng đôi khi khiến các bậc sinh thành phải bật khóc vì nhiều lẽ.

Chị đã từng rất xúc động trước đôi mắt khát khao của cậu bé đánh giày áo quần nhàu nhĩ, mặt mũi lem luốc, cầm trên tay hộp đồ nghề chăm chú hướng về ông lão và những chú tò he đủ màu trên vỉa hè. Và đẹp biết bao khi chị được chứng kiến hành động ông lão trao tận tay cậu bé một cặp tò he làm quà cùng nụ cười trìu mến với câu nói ấm áp: “Ông tặng cháu!”. Ước mơ bé nhỏ của cậu bé đánh giày trở thành hiện thực từ tấm lòng yêu thương, đồng cảm đáng quý ấy.

Chị bùi ngùi khi nghe con gái kể về ước mơ của cậu bạn cùng lớp. Cậu ước: “Ba sẽ quay về với mẹ, gia đình em lại hạnh phúc, vui vẻ như xưa”. Đáng khen và tự hào biết mấy khi những đứa trẻ mới lên 7, lên 8 thôi đã biết nghĩ và sống vì người khác.

Những ngày cuối năm, chị yêu cầu những cô cậu học trò trên lớp viết ước mơ của chính mình lên giấy. Trong rất nhiều những ước mơ chính đáng, thiết thực với các em, cũng có những ước mơ làm trái tim chị thổn thức. “Em ước sang năm mới, ba đừng đánh mẹ nữa!”. “Em ước có nhiều tiền để chữa bệnh cho ba”. “Em ước Tết này sẽ được ăn một cái bánh tét thật to”… Chị thấy lòng trĩu nặng. Ngắm nhìn từng khuôn mặt đáng yêu của các em, chị khẽ mỉm cười: “Cô mong những điều ước tốt đẹp của các em sẽ trở thành hiện thực”.

Cảm động biết mấy khi tất cả đều có chung một niềm mong mỏi được thưởng thức chiếc bánh tét quyện đủ mùi thơm của thịt mỡ dưa hành béo ngậy. Chúng kiếm đất sét nặn thành những khối hình trụ rồi lấy lá chuối xanh bọc bên ngoài trông như những chiếc bánh tét nhỏ xinh xắn chơi đồ hàng bán cho nhau. Chúng còn làm bộ giả vờ ăn ngon lành như bánh thật.

Chị nghĩ đến ước mơ của con gái mình. Ước mơ con không dành cho bản thân, dẫu với con, mọi thứ chẳng có gì gọi là đủ đầy. Phía sau bức vách ngăn gian bếp nhỏ xíu kia là chiếc giường đã ngả màu hắc ín, nơi chồng chị đang ngồi lặng lẽ và đã nghe từng lời con gái nói.

Anh chị lấy nhau vốn từ hai bàn tay trắng. Cơ nghiệp hiện tại chỉ với ngôi nhà ba gian không mấy vững chãi. Ngỡ anh sẽ là trụ cột trong nhà, là chỗ dựa cho hai mẹ con. Nào ngờ… căn bệnh lạ khiến đôi mắt anh bỗng mờ dần. Mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều một tay chị gánh vác.

Con gái mới lên 8 tuổi, con có quyền mơ ước cho mình. Nhưng con đã không làm thế. Con dành ước mơ duy nhất ấy cho ba... Chị nghĩ ngợi rồi vừa vui vừa tự trách mình cảm thấy có lỗi khi không thể lo cho con đủ đầy như bạn bè cùng trang lứa.

Hạnh phúc đong đầy thu lại trong giọt nước mắt nóng hổi bờ mi.

TIN BÀI LIÊN QUAN
In bài
Gửi bài cho bạn bè
CÙNG CHUYÊN MỤC

Những ước mơ đẹp

Thu Đình
Thứ Năm,  31/1/2019, 16:30 

Những ước mơ đẹp

Thu Đình

(TBKTSG Online) - Xóm quê nghèo ngày cuối năm, những đứa trẻ nửa ngày lên lớp, nửa ngày tụ họp cùng nhau chơi đùa ở con dốc đầu làng với khuôn mặt rạng rỡ, nụ cười giòn tan thủ thỉ với nhau về điều ước của mình.

Ảnh minh họa Lê Đức.

“Mẹ ơi, sáng nay trên lớp, cô giáo hỏi cả lớp rằng, Tết này em ước điều gì? Các bạn con, ai nấy đều thi nhau trả lời mẹ ạ. Bạn Trâm thì ước có bộ quần áo mới để mặc đi chơi tết. Bạn Hằng ước có thật nhiều bánh kẹo để ăn. Bạn Hưng thì ước có đôi dép mới…”.

Chị ngừng tay nhặt dở mớ rau chiều, nhìn con với ánh mắt trìu mến: “Thế con gái mẹ ước điều gì?”. Đôi mắt thơ ngây, trong trẻo của con chợt bừng sáng, giọng con ấm áp và vui vẻ: “Con… con ước Tết này mắt của ba sẽ nhìn thấy lại được như trước kia”.

Ai cũng có những điều ước. Và đa số những điều ước ấy đều dành riêng cho bản thân mình đặc biệt với trẻ nhỏ. Chúng có bao điều mong đợi. Bộ quần áo mới, đôi dép mới, gói bánh cái kẹo hay được nhận lì xì… Điều ước của những đứa trẻ bao giờ cũng sáng trong, giản dị, nguyên sơ đến trần trụi. Ước mơ thành thực của chúng đôi khi khiến các bậc sinh thành phải bật khóc vì nhiều lẽ.

Chị đã từng rất xúc động trước đôi mắt khát khao của cậu bé đánh giày áo quần nhàu nhĩ, mặt mũi lem luốc, cầm trên tay hộp đồ nghề chăm chú hướng về ông lão và những chú tò he đủ màu trên vỉa hè. Và đẹp biết bao khi chị được chứng kiến hành động ông lão trao tận tay cậu bé một cặp tò he làm quà cùng nụ cười trìu mến với câu nói ấm áp: “Ông tặng cháu!”. Ước mơ bé nhỏ của cậu bé đánh giày trở thành hiện thực từ tấm lòng yêu thương, đồng cảm đáng quý ấy.

Chị bùi ngùi khi nghe con gái kể về ước mơ của cậu bạn cùng lớp. Cậu ước: “Ba sẽ quay về với mẹ, gia đình em lại hạnh phúc, vui vẻ như xưa”. Đáng khen và tự hào biết mấy khi những đứa trẻ mới lên 7, lên 8 thôi đã biết nghĩ và sống vì người khác.

Những ngày cuối năm, chị yêu cầu những cô cậu học trò trên lớp viết ước mơ của chính mình lên giấy. Trong rất nhiều những ước mơ chính đáng, thiết thực với các em, cũng có những ước mơ làm trái tim chị thổn thức. “Em ước sang năm mới, ba đừng đánh mẹ nữa!”. “Em ước có nhiều tiền để chữa bệnh cho ba”. “Em ước Tết này sẽ được ăn một cái bánh tét thật to”… Chị thấy lòng trĩu nặng. Ngắm nhìn từng khuôn mặt đáng yêu của các em, chị khẽ mỉm cười: “Cô mong những điều ước tốt đẹp của các em sẽ trở thành hiện thực”.

Cảm động biết mấy khi tất cả đều có chung một niềm mong mỏi được thưởng thức chiếc bánh tét quyện đủ mùi thơm của thịt mỡ dưa hành béo ngậy. Chúng kiếm đất sét nặn thành những khối hình trụ rồi lấy lá chuối xanh bọc bên ngoài trông như những chiếc bánh tét nhỏ xinh xắn chơi đồ hàng bán cho nhau. Chúng còn làm bộ giả vờ ăn ngon lành như bánh thật.

Chị nghĩ đến ước mơ của con gái mình. Ước mơ con không dành cho bản thân, dẫu với con, mọi thứ chẳng có gì gọi là đủ đầy. Phía sau bức vách ngăn gian bếp nhỏ xíu kia là chiếc giường đã ngả màu hắc ín, nơi chồng chị đang ngồi lặng lẽ và đã nghe từng lời con gái nói.

Anh chị lấy nhau vốn từ hai bàn tay trắng. Cơ nghiệp hiện tại chỉ với ngôi nhà ba gian không mấy vững chãi. Ngỡ anh sẽ là trụ cột trong nhà, là chỗ dựa cho hai mẹ con. Nào ngờ… căn bệnh lạ khiến đôi mắt anh bỗng mờ dần. Mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều một tay chị gánh vác.

Con gái mới lên 8 tuổi, con có quyền mơ ước cho mình. Nhưng con đã không làm thế. Con dành ước mơ duy nhất ấy cho ba... Chị nghĩ ngợi rồi vừa vui vừa tự trách mình cảm thấy có lỗi khi không thể lo cho con đủ đầy như bạn bè cùng trang lứa.

Hạnh phúc đong đầy thu lại trong giọt nước mắt nóng hổi bờ mi.

In bài
Gửi bài cho bạn bè
Top
 
Giấy phép Báo điện tử số: 2302/GP-BTTTT, cấp ngày 29/11/2012
Tổng biên tập: Trần Minh Hùng.
Phó tổng biên tập: Phan Chiến Thắng.
Thư ký tòa soạn: Hồng Văn; Phó thư ký tòa soạn: Yến Dung.
Tòa soạn: 35 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Quận 1, TP.HCM. ĐT:(8428)3829 5936; Fax:(8428)3829 4294; Email: online@kinhtesaigon.vn
Thời báo Kinh tế Sài Gòn giữ bản quyền nội dung của trang web thesaigontimes.vn. Không sử dụng lại nội dung trên trang này dưới mọi hình thức, trừ khi được Thời báo Kinh tế Sài Gòn đồng ý bằng văn bản.
Trang ngoài sẽ được mở ra ở cửa sổ mới. Thời báo Kinh tế Sài Gòn Online không chịu trách nhiệm nội dung trang ngoài.
Bản quyền thuộc về SaigonTimesGroup.