Mobile

Lúa xuân lấp ló
Chủ Nhật,  10/2/2019, 11:40 
Bích Nhàn

Lúa xuân lấp ló

Bích Nhàn

(TBKTSG Online) - Cứ thấp thỏm nhìn trời rồi cũng qua mùa đông. Đến khi trời quang mây tạnh, lúc chiếc áo mây đen được thay bằng chiếc áo trong trẻo màu thanh thiên thì cánh đồng mấy tháng ẩn mình trong mùa đông cũng lộ diện dưới ánh nắng giao mùa. Vụ lúa Đông - Xuân bắt đầu khi cánh đồng tỏa nắng xuân vàng.

Ảnh: TTXVN

Nói có nắng thì chuẩn bị gieo sạ chứ thực ra vụ lúa này được rục rịch từ những ngày còn mưa dầm. Mẹ loay hoay đem bao lúa giống cất trong bịch ra hiên kiểm tra ẩm mốc rồi canh nắng hong lại. Ba thì tra cái cán cuốc, gõ lại mõ cày và cả nhà sẽ mặc áo tơi ra đồng.

Sau các công đoạn cày, băm, cuốc góc, be bờ, khi mặt ruộng đã phẳng phiu láng mịn thì nắng cũng bắt đầu tươi hồng, đó là lúc những hạt mầm được đặt vào đất, chồi lúa sẽ bung mầm từ đây.

Đến những ngày cận Tết thì lúa đã xanh lợp cánh đồng. Màu của những cây lúa non là màu xanh non tơ, mỡ màng. Tôi nghĩ đây là thời khắc “đăng quang” của cánh đồng – lúc đất trời đã có hơi xuân, mạ non vươn ngọn đón nắng, cánh đồng như tấm khăn voan của nàng Tiên mùa, chiếc khăn có màu xanh non, bồng bềnh, dập dờn. Cánh đồng mùa xuân là cánh đồng xanh. Nói đến đây lại muốn đọc hai câu thơ của Nguyễn Bính: “Mùa xuân là cả một mùa xanh. Trời ở trên cao lá ở cảnh. Lúa ở đồng tôi và lúa ở. Đồng nàng và lúa ở đồng quanh”.

Khi trời hửng nắng, một cơn gió nhẹ thoảng qua những cây lúa lượn theo chiều gió y như sóng vỗ. Biển lúa mềm như lụa, mịn như nhung, ngả nghiêng hứng nắng. Mỗi buổi sáng tôi thường đứng trước cánh đồng trước cửa nhà để cảm nhận sự sống của cánh đồng. Nắng mùa xuân như phép màu, những cây mạ như thi nhau, ùa nhau lớn. Cánh đồng mùa xuân đẹp lắm, đẹp đến nỗi tôi chẳng biết diễn tả thế nào ngoài cách thêm vào từ “rất”.

Đẹp chỉ thích để nhìn, để ngắm, để ra đồng bứt cỏ gà, bắt dế bắt cua hơn là khom lưng như mẹ. Nhưng đến lúc mẹ có lệnh, năm nay lớn rồi, phải đi cấy cùng mẹ cùng chị thì màu xanh của cánh đồng không thể cám dỗ được tôi nữa. Chán! Thì bạn biết đấy, nỗi ám ảnh của con gái là Tết đã về tới ngõ mà phải ngâm chân dưới bùn, phơi mình trong nắng. Trên đường ra đồng, đi ngang nhà ai cũng nghe mùi thơm của rim mứt, của bánh thuẫn bánh kẹp. Thèm nhỏ dãi. Lúc phải ở nhà sơn sửa để ăn Tết mà phải đi lội bùn, chán sao mà chán. Nói vụng, tôi tuân lệnh mà bụng lầm bầm, có hôm vừa đi vừa khóc.

Chưa hết đâu, cấy dặm là trước Tết chứ ăn Tết xong mẹ bắt đi nhổ cỏ. Làm ruộng hồi đó đâu nhiều phân nhiều thuốc như bây giờ. Ruộng nhà người ta cỏ bắp màu tía hoặc cỏ chát mọc từng chùm rễ cạn dễ nhổ nhưng đám ruộng duy nhất của nhà tôi mọc toàn cỏ mật, cỏ này lá tựa tựa lá lúa, nhổ lâu, có khi còn nhổ nhầm lúa. Đi làm mà nhong nhóng về sớm đặng đi chơi, coi như vớt vát chút xuân ngắn ngủ. Chính vì thích Tết, thèm Tết nên mùa xuân ra đồng vô tình lại thành điều áp lực. Nhưng đó là suy nghĩ của cô bé ngày xưa chứ bây giờ cô bé đó đã gần tới tuổi tứ tuần. Tới tuổi này lại thèm trở lại những mùa xuân tuổi nhỏ để ra đồng cấy dặm nhổ cỏ, để thấy vẻ đẹp bất tận của cánh đồng mùa xuân.

Vâng, phải đến lúc này tôi mới vỡ ra cái đẹp: “Mùa xuân là cả một mùa xanh” (thơ của Nguyễn Bính).

TIN BÀI LIÊN QUAN
In bài
Gửi bài cho bạn bè
CÙNG CHUYÊN MỤC

Lúa xuân lấp ló

Bích Nhàn
Chủ Nhật,  10/2/2019, 11:40 

Lúa xuân lấp ló

Bích Nhàn

(TBKTSG Online) - Cứ thấp thỏm nhìn trời rồi cũng qua mùa đông. Đến khi trời quang mây tạnh, lúc chiếc áo mây đen được thay bằng chiếc áo trong trẻo màu thanh thiên thì cánh đồng mấy tháng ẩn mình trong mùa đông cũng lộ diện dưới ánh nắng giao mùa. Vụ lúa Đông - Xuân bắt đầu khi cánh đồng tỏa nắng xuân vàng.

Ảnh: TTXVN

Nói có nắng thì chuẩn bị gieo sạ chứ thực ra vụ lúa này được rục rịch từ những ngày còn mưa dầm. Mẹ loay hoay đem bao lúa giống cất trong bịch ra hiên kiểm tra ẩm mốc rồi canh nắng hong lại. Ba thì tra cái cán cuốc, gõ lại mõ cày và cả nhà sẽ mặc áo tơi ra đồng.

Sau các công đoạn cày, băm, cuốc góc, be bờ, khi mặt ruộng đã phẳng phiu láng mịn thì nắng cũng bắt đầu tươi hồng, đó là lúc những hạt mầm được đặt vào đất, chồi lúa sẽ bung mầm từ đây.

Đến những ngày cận Tết thì lúa đã xanh lợp cánh đồng. Màu của những cây lúa non là màu xanh non tơ, mỡ màng. Tôi nghĩ đây là thời khắc “đăng quang” của cánh đồng – lúc đất trời đã có hơi xuân, mạ non vươn ngọn đón nắng, cánh đồng như tấm khăn voan của nàng Tiên mùa, chiếc khăn có màu xanh non, bồng bềnh, dập dờn. Cánh đồng mùa xuân là cánh đồng xanh. Nói đến đây lại muốn đọc hai câu thơ của Nguyễn Bính: “Mùa xuân là cả một mùa xanh. Trời ở trên cao lá ở cảnh. Lúa ở đồng tôi và lúa ở. Đồng nàng và lúa ở đồng quanh”.

Khi trời hửng nắng, một cơn gió nhẹ thoảng qua những cây lúa lượn theo chiều gió y như sóng vỗ. Biển lúa mềm như lụa, mịn như nhung, ngả nghiêng hứng nắng. Mỗi buổi sáng tôi thường đứng trước cánh đồng trước cửa nhà để cảm nhận sự sống của cánh đồng. Nắng mùa xuân như phép màu, những cây mạ như thi nhau, ùa nhau lớn. Cánh đồng mùa xuân đẹp lắm, đẹp đến nỗi tôi chẳng biết diễn tả thế nào ngoài cách thêm vào từ “rất”.

Đẹp chỉ thích để nhìn, để ngắm, để ra đồng bứt cỏ gà, bắt dế bắt cua hơn là khom lưng như mẹ. Nhưng đến lúc mẹ có lệnh, năm nay lớn rồi, phải đi cấy cùng mẹ cùng chị thì màu xanh của cánh đồng không thể cám dỗ được tôi nữa. Chán! Thì bạn biết đấy, nỗi ám ảnh của con gái là Tết đã về tới ngõ mà phải ngâm chân dưới bùn, phơi mình trong nắng. Trên đường ra đồng, đi ngang nhà ai cũng nghe mùi thơm của rim mứt, của bánh thuẫn bánh kẹp. Thèm nhỏ dãi. Lúc phải ở nhà sơn sửa để ăn Tết mà phải đi lội bùn, chán sao mà chán. Nói vụng, tôi tuân lệnh mà bụng lầm bầm, có hôm vừa đi vừa khóc.

Chưa hết đâu, cấy dặm là trước Tết chứ ăn Tết xong mẹ bắt đi nhổ cỏ. Làm ruộng hồi đó đâu nhiều phân nhiều thuốc như bây giờ. Ruộng nhà người ta cỏ bắp màu tía hoặc cỏ chát mọc từng chùm rễ cạn dễ nhổ nhưng đám ruộng duy nhất của nhà tôi mọc toàn cỏ mật, cỏ này lá tựa tựa lá lúa, nhổ lâu, có khi còn nhổ nhầm lúa. Đi làm mà nhong nhóng về sớm đặng đi chơi, coi như vớt vát chút xuân ngắn ngủ. Chính vì thích Tết, thèm Tết nên mùa xuân ra đồng vô tình lại thành điều áp lực. Nhưng đó là suy nghĩ của cô bé ngày xưa chứ bây giờ cô bé đó đã gần tới tuổi tứ tuần. Tới tuổi này lại thèm trở lại những mùa xuân tuổi nhỏ để ra đồng cấy dặm nhổ cỏ, để thấy vẻ đẹp bất tận của cánh đồng mùa xuân.

Vâng, phải đến lúc này tôi mới vỡ ra cái đẹp: “Mùa xuân là cả một mùa xanh” (thơ của Nguyễn Bính).

In bài
Gửi bài cho bạn bè
Top
 
Giấy phép Báo điện tử số: 2302/GP-BTTTT, cấp ngày 29/11/2012
Tổng biên tập: Trần Minh Hùng.
Phó tổng biên tập: Phan Chiến Thắng.
Thư ký tòa soạn: Hồng Văn; Phó thư ký tòa soạn: Yến Dung.
Tòa soạn: 35 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Quận 1, TP.HCM. ĐT:(8428)3829 5936; Fax:(8428)3829 4294; Email: online@kinhtesaigon.vn
Thời báo Kinh tế Sài Gòn giữ bản quyền nội dung của trang web thesaigontimes.vn. Không sử dụng lại nội dung trên trang này dưới mọi hình thức, trừ khi được Thời báo Kinh tế Sài Gòn đồng ý bằng văn bản.
Trang ngoài sẽ được mở ra ở cửa sổ mới. Thời báo Kinh tế Sài Gòn Online không chịu trách nhiệm nội dung trang ngoài.
Bản quyền thuộc về SaigonTimesGroup.